.. ..

Vụ án xảy ra đã nhiều năm, nhưng với bác sĩ pháp y thực sự vẫn là nỗi ám ảnh về một câu chuyện đau lòng và là bài học cảnh tỉnh cho các bậc cha mẹ trong việc giáo dục con cái...

(Hình minh họa).

Ai là “kẻ lạ mặt”?

Vào đầu năm 90 của thế kỷ trước, tỉnh Hải Hưng (nay là tỉnh Hải Dương) xảy ra một vụ án mạng đau lòng khi nạn nhân là hai chị em ruột, người em trai chết ngay tại chỗ, còn cô chị cả tên H. được đưa đi cấp cứu và sống sót.

Mọi hướng điều tra đều tập trung truy tìm kẻ lạ mặt, song suốt quá trình điều tra, thủ phạm vẫn là một ẩn số và vụ án có nguy cơ rơi vào bế tắc. Vào thời điểm này, bác sĩ pháp y Trần Ngọc Sơn (nguyên Phó Giám đốc Trung tâm Giám định Pháp y, Viện Khoa học hình sự, Bộ Công an) được phân công đi trợ giảng lớp đào tạo giám định viên pháp y của ngành Công an, mở tại địa phương. Do đó, cơ quan điều tra Công an tỉnh Hải Dương đã mời bác sĩ Trần Ngọc Sơn trực tiếp tham gia giám định và từ đây những nút thắt quan trọng của vụ án bắt đầu được tháo gỡ.

Đã hơn hai chục năm trôi qua, nhưng những lời khai của cô chị gái trong vụ án đó vẫn khiến bác sĩ Sơn ám ảnh: “Bố mẹ cháu đi làm vắng nhà, chỉ có hai chị em đang ăn trưa thì một kẻ bịt mặt ập tới, đe dọa và vung dao chém cả hai chị em, vì quá bất ngờ, hai chị em cháu không kịp kêu cứu”.

“Hiện trường không bị xáo trộn, đĩa cá kho chỉ vơi đi mấy lát, bát rau luộc còn trên lưng nửa, nồi cơm mới được xới vào hai chiếc bát con mà hai chị em còn ăn dở, vết máu chưa kịp khô... Đáng chú ý là con dao gây án lại chính là con dao của gia đình nạn nhân”, bác sĩ Sơn cho biết thêm. Rồi những bất thường chưa có lời giải khi cơ quan điều tra tiến hành lấy lời khai của nhân chứng đang làm đau đầu cơ quan điều tra.

Những người hàng xóm cạnh nhà nạn nhân cho biết, có hai tình tiết rất đáng quan tâm, đó là tại thời điểm xảy ra vụ án, họ không hề nghe thấy bất kỳ tiếng chó sủa nào, mặc dù con chó của gia đình nạn nhân được tiếng là dữ dằn và sẵn sàng lao ra cắn bất cứ người lạ mặt nào khi đến nhà nếu không được sự trông coi cẩn thận của gia chủ; và lúc vụ án xảy ra, con đường dẫn đến cổng nhà H. đang được một số người dân mang thóc ra phơi, họ khẳng định không hề có người lạ mặt nào đi vào.

Lạ lùng vết thương hình nan quạt

Việc khám nghiệm tử thi nạn nhân là người em trai xấu số của H. và nghiên cứu những vết thương trên thi thể người em trai được tiến hành ngay lập tức. Bác sĩ Sơn cho biết, khi án mạng xảy ra, hai chị em ăn cơm và ngồi đối diện nhau. Những vết thương trên thi thể người em trai có hướng từ trên xuống, sâu và tập trung nhiều ở phần đầu, mặt phía bên trái nạn nhân, còn những vết thương trên cơ thể H. nông, chỉ đủ gây chảy máu, tập trung nhiều ở cánh tay bên trái, theo chiều hướng hình nan quạt từ ngoài vào trong và trong tầm với tay phía bên phải H.

Một câu hỏi được đặt ra lúc này: “Nếu có thủ phạm như lời miêu tả của H., khi dùng dao gây án, thì lực tác động và vết thương gây ra trên cơ thể các nạn nhân phải tương tự nhau chứ không thể nông, sâu khác nhau như vậy?”.

Mặt khác, khi bác sĩ Sơn hỏi H.: “Cháu thuận tay nào?” thì H. đáp gọn lỏn: “Tay phải ạ”. Bằng linh cảm nghề nghiệp mách bảo, bác sĩ pháp y nhận định, trên cơ sở khoa học về quy luật hình thành dấu vết thì những vết thương trên cơ thể cô bé H. khá đặc trưng và phù hợp với cơ chế tự thương (tự gây ra vết thương cho mình).

Vì vậy, có thể chính H. là thủ phạm của vụ án, gây ra cái chết cho người em trai ruột và những thương tích trên chính cơ thể mình. Với những nhận định và gợi ý của bác sĩ pháp y như vậy, hướng điều tra bắt đầu tập trung vào cô chị gái 12 tuổi.

Tuy mới độ tuổi thiếu niên nhưng H. tỏ ra khá bản lĩnh và ăn nói lưu loát. Trong lúc H. đang điều trị vết thương ở bệnh viện, cơ quan điều tra đã tiến hành lấy lời khai của cô bé. Lúc đó, H. đã khóc rất to, kêu gào thảm thiết và luôn miệng nói “Tại sao lại có người dã man đến thế? Cháu thương em cháu lắm. Các chú đã bắt được thủ phạm chưa?” khiến không ít điều tra viên và những người có mặt cũng cám cảnh, bối rối.

Sự thật đau lòng

Trong quá trình tìm hiểu được biết, H. tuy rất ngang ngạnh và khó bảo trong mắt bố mẹ, người thân nhưng lại luôn vâng lời cô giáo chủ nhiệm. Đây là điểm mấu chốt giúp cơ quan điều tra tìm ra sự thật.

Theo sự hướng dẫn của bác sĩ pháp y trên cơ sở nghiên cứu đặc điểm tâm sinh lý của lứa tuổi và tính chất vụ án, cơ quan điều tra đã tìm hiểu và trao đổi với cô giáo thống nhất về nội dung kịch bản để cô giáo giúp thực hiện cuộc trò chuyện phục vụ quá trình điều tra vụ án.

Sau khi cô giáo hỏi thăm sức khỏe của H., cô động viên: “Sự việc không có gì đâu em! Nếu lỡ tay đánh em trai như vậy thì cứ nói cho cô biết, mọi người sẽ tha thứ cho em, các bạn cũng mong em về để đi học”. “Thế em trai của em như thế nào rồi hả cô?” - giọng H. hốt hoảng. “Em trai em bình phục rồi đấy, đang mong em về nhà” - cô giáo ân cần.

Lúc này, H. bỗng òa khóc nức nở, nấc lên từng hồi và kể lại chi tiết sự việc kinh hoàng đó: “Từ khi em trai ra đời, bố mẹ em cưng chiều nó hết mức vì nó là con trai và là cháu đích tôn của dòng họ, rồi bỏ bê em. Được thể, nó lấn tới, suốt ngày bắt nạt và đánh em. Bố mẹ cũng không bênh em. Em cảm thấy mình trở thành người thừa trong gia đình nên rất uất ức, nhiều lần đã muốn nện cho nó một trận để nó chừa.

Buổi trưa hôm đó, bố mẹ đi làm đồng cả ngày vì đang mùa gặt, hai chị em đang ăn cơm, trên mâm chỉ có đĩa cá kho và ít rau muống luộc nhưng nó tranh giành đĩa cá không cho em ăn, bắt em phải ăn rau. Quá bực tức, em không kiềm chế được nữa, lấy ngay con dao ở chạn bát rồi chém luôn về phía em trai cho bõ tức. Chém bao nhiêu nhát và chém vào những đâu em cũng chẳng nhớ nữa. Khi thấy máu chảy lênh láng, em sợ quá, nghĩ cách lấy dao tự cứa vào tay mình và bịa ra câu chuyện trộm bịt mặt vào nhà để giết hai chị em...”.

Ở góc độ giám định pháp y, vụ án này là bài học thực tế sinh động trong việc kết hợp giữa lý thuyết và thực hành. Thực tế đã chứng minh, những cái chết thương tâm nhất, những tình tiết vụ án ly kỳ nhất và đối tượng gây án đối khi là những nhân vật không ai có thể ngờ tới nhất, đều có thể xảy ra.

Ở góc độ xã hội, mặc dù vụ án xảy ra đã lâu, nhưng bài học liên quan đến việc ứng xử của các bậc phụ huynh với con cái trong gia đình vẫn luôn nóng hổi cần được xã hội quan tâm, giải quyết.

“Cô bé 12 tuổi đã không phải ngồi tù về hành vi dã man của mình do chưa đến tuổi vị thành niên, nhưng những người làm cha, làm mẹ sẽ phải day dứt suốt đời bởi chính họ đã vô tình trở thành nguồn gốc gây nên nỗi đau ấy”, theo bác sĩ Sơn.

Nguồn: Báo Pháp luật Việt Nam


Đánh giá:

lượt đánh giá: , trung bình:


    Tin liên quan
    Có thể bạn quan tâm